Giữa nhịp tập luyện khẩn trương, nơi từng giọt mồ hôi trở thành thước đo của ý chí và bản lĩnh, Lê Thị Bằng của hiện tại không còn là nữ võ sĩ năm nào. Sau một thập kỷ, cô trở lại sàn đấu với bản lĩnh sắc lạnh hơn, mang theo khát vọng còn dang dở và quyết tâm chinh phục những đỉnh cao mới.
“Giải nghệ không phải vì hết đam mê”
Sau nhiều năm rời xa thi đấu vì chấn thương, võ sĩ boxing Lê Thị Bằng vừa trở lại sàn đấu chuyên nghiệp với trận debut diễn ra hôm 19/4. Với nữ võ sĩ, đây không đơn thuần là màn tái xuất, mà là cơ hội để tiếp tục hành trình từng phải dừng lại giữa chừng vì giới hạn của cơ thể.
Từng thi đấu ở nhiều giải trong nước và quốc tế, Lê Thị Bằng là gương mặt quen thuộc của boxing nữ Việt Nam trong giai đoạn 2010 – 2018. Tuy nhiên, chấn thương kéo dài ở lưng và đầu gối khiến cô phải giải nghệ khi sự nghiệp vẫn còn dang dở.

“Giải nghệ không phải vì hết đam mê, mà vì cơ thể không cho phép”, cô chia sẻ.
Theo Lê Thị Bằng, cô bị thoát vị đĩa đệm và chấn thương đầu gối trong giai đoạn thi đấu đỉnh cao. Việc vẫn duy trì tập nặng trong quá trình điều trị khiến chấn thương kéo dài và buộc cô phải dừng thi đấu.
Sau khi giải nghệ, nữ võ sĩ chuyển sang làm huấn luyện viên boxing. Công việc giúp cô tiếp tục gắn bó với võ thuật, đồng thời có thêm góc nhìn khác về tập luyện và sức khỏe vận động viên.

“Tôi dạy từ trẻ em đến người lớn tuổi nên càng hiểu boxing không chỉ là thi đấu. Với người mới, đặc biệt là phụ nữ hay người lớn tuổi, điều quan trọng là tập đúng để tránh chấn thương”, cô nói.
Khoảng thời gian đứng lớp cũng khiến Lê Thị Bằng thay đổi cách nhìn về boxing. Nếu trước đây mục tiêu chủ yếu là thành tích và huy chương, thì hiện tại cô quan tâm nhiều hơn đến yếu tố thể chất, sự an toàn và khả năng duy trì tập luyện lâu dài.
Sau dịch Covid-19, nữ võ sĩ bắt đầu quay lại tập luyện với mục tiêu phục hồi thể trạng. Ban đầu, cô chỉ muốn cải thiện sức khỏe sau thời gian dài gián đoạn. Tuy nhiên, cảm giác muốn thi đấu dần quay trở lại.
“Có những điều nếu mình không làm thì sau này sẽ hối tiếc”, cô chia sẻ về lý do quyết định tái xuất.

Trở lại sàn tập chỉ với 90% thể trạng
Lê Thị Bằng cho biết bản thân hiểu rõ thể trạng hiện tại không còn như giai đoạn đỉnh cao trước đây. Các vấn đề ở đầu gối khiến cô không thể tập luyện theo giáo án cũ, đặc biệt là những bài tập yêu cầu chạy hoặc vận động cường độ cao liên tục.
“Nếu so với thời điểm 10 năm trước thì chắc chắn không bằng. Nhưng tôi nghĩ mình đang dần lấy lại khoảng 90% thể trạng”, cô nói.
Để tránh tái phát chấn thương, nữ võ sĩ phải thay đổi nhiều thói quen tập luyện. Thay vì tập nặng liên tục, cô ưu tiên các bài tập chuyên môn kết hợp phục hồi cơ thể. Việc ăn uống, nghỉ ngơi và bổ sung dinh dưỡng cũng được kiểm soát chặt chẽ hơn trước.
Hiện tại, lịch trình mỗi ngày của cô xen kẽ giữa việc dạy học viên và tập luyện cá nhân. Buổi sáng thường dành cho lớp boxing, sau đó là thời gian tập chuyên môn và hồi phục thể lực. Theo nữ võ sĩ, việc duy trì kỷ luật là điều quan trọng nhất khi trở lại thi đấu ở độ tuổi hiện tại.
“Tôi phải hiểu cơ thể mình cần gì để tập luyện hiệu quả nhưng vẫn đảm bảo an toàn”, cô nói.

Không chỉ tái xuất với vai trò vận động viên, Lê Thị Bằng vẫn duy trì công việc huấn luyện song song với tập luyện chuyên môn. Cô cho rằng boxing ngày càng được nhiều phụ nữ quan tâm nhờ khả năng cải thiện thể lực và hỗ trợ kỹ năng tự vệ.
“Boxing là môn giúp đốt năng lượng tốt, tăng sự linh hoạt và phản xạ. Nhưng đây cũng là môn khó, người tập cần có huấn luyện viên hướng dẫn để hạn chế chấn thương”, cô chia sẻ.
Giấc mơ chưa kịp gọi tên
Sự trở lại của Lê Thị Bằng không dừng ở mục tiêu thi đấu một vài trận chuyên nghiệp. Nữ võ sĩ cho biết cô muốn thử sức ở môi trường boxing chuyên nghiệp bài bản hơn và hướng đến các danh hiệu khu vực hoặc quốc tế trong tương lai.
“Tôi muốn mang boxing Việt Nam ra thế giới và hy vọng có thể chạm tới một chiếc đai mang tầm khu vực hoặc thế giới”, cô nói.

Theo Lê Thị Bằng, quãng thời gian phải dừng thi đấu giúp cô hiểu rõ hơn giá trị của việc được tiếp tục theo đuổi đam mê. Vì vậy, lần trở lại này không còn là câu chuyện hơn thua thành tích, mà là hành trình chinh phục giới hạn của bản thân.
Ở tuổi mà nhiều vận động viên đã lựa chọn lui về phía sau, nữ võ sĩ vẫn quyết định bước lên võ đài thêm một lần nữa. Không phải để chứng minh điều gì với người khác, mà để hoàn thành điều cô từng bỏ lỡ.
Thảo Hà (Phỏng vấn)



